Tiểu Sử Và Phát Triển Trà Sâm Dứa Nai Vàng - Trà Nai Vàng

Tiểu Sử Và Phát Triển Trà Sâm Dứa Nai Vàng

Tiểu sử phát triển trà sâm dứa hiệu nai vàng

Khởi nguồn từ một huyền thoại

Trước khi người Pháp bắt đầu công cuộc khai phá Bảo lộc – Lâm Đồng, nơi đây vẫn còn là một vùng đất sơ khai  với cái tên gọi rất dân dã “ xứ Blao”. Xứ Blao trong tiềm thức của các cụ già bát ngát một màu xanh của cây rừng, líu lo tiếng chim hót và thoang thoảng hương thơm của cây cỏ. Cảnh vật nơi đây trù phú và thanh bình, có những chú nai vàng nhởn nhơ quanh hồ nước, uống sương đêm và ngốn những nõn cỏ xanh non mỡ màng vừa ngọt ngào vừa ngai ngái. Thật là một bức tranh nên thơ, trữ tình, sống động!

Đầu thập niên 20 của thế kỷ 20, cây chè bắt đầu được đưa lên trồng ở xứ Bảo Lộc. Cây chè đã thay đổi diện mạo hoàn toàn của đất Blao. Từ một miền hoang sơ thưa thớt dấu chân người nay nó lại là vùng đất lành cho những người dân di cư từ Bắc chí Nam lưu trú. Từ đây, xứ sở Blao được gọi bằng danh xưng rất trìu mến XỨ CHÈ BLAO ( BẢO LỘC).

Tiếp nối tinh hoa văn hóa dân tộc

Những người di dân từ Bắc tới Nam mang theo truyền thống văn hóa, phong tục tập quán từ cố hương. Ở đây, người ta có thể gặp một người miền Hà Nam Ninh ( Hà Nam, Nam Định, Ninh Bình) nói giọng Bắc, nhấm rượu với rựa mận ( một món làm từ thịt chó) ngồi kể chuyện mái đình, giếng nước cây đa mà lòng rưng rưng. Cũng có thể gặp một cô gái áo dài mang dáng dấp phong lưu, ăn nói nhẹ nhàng mang hơi thở sông Hương, núi Ngự… Và tất cả hòa quyện lại tạo thành một bản sắc rất riêng cho xứ Bảo Lộc. Sự dung hòa văn hóa ấy còn thể hiện ở trên từng sản phẩm chè.

Trà là một thứ rất đặc biệt. Nó mang theo linh hồn của người làm ra nó. Chỉ cần nhấp một ngụm trà, dựa trên vị chát đắng, hậu ngọt, qua hương thơm mạnh, yếu, người tinh tế có thể phát hiện ra ngay đây là loại trà gì, do ai sản xuất. Trà ngon nước pha trà phải trong, hương thơm tỏa ra rất nhẹ nhưng lâu bền, màu vàng sáng, vị đậm đà, thấm vào cơ thể thấy lâng lâng một niềm sảng khoái vô cùng.

Sự ra đời của một thương hiệu

Có một điển tích xưa vẫn còn được lưu truyền lại đến tận ngày hôm nay và có lẽ, nó sẽ sống mãi trong lòng những người đi sau với một niềm tự hào, cảm kích. Ngược dòng lịch sử về mấy chục năm về trước.

Đó là khi chè Bảo Lộc vẫn còn chưa nổi tiếng như bây giờ.

Ở đó không có các công ty chè hùng mạnh.

Bấy giờ chỉ có những quán trà nhỏ bên đường cho khách bộ hành nghỉ ngơi sau những chuyến hành trình dài.

Có một quán trà nhỏ, cũng như bao nhiêu quán nước khác: mấy liếp tranh che nắng, một cái chõng tre đơn sơ, đôi hàng ghế, mấy cái bát nước, vài phong kẹo lạc ( thèo lèo) và một nồi nước chè tươi lúc nào cũng nóng. Không biết tại người bán hàng có duyên hay tại nước chè ngon mà quán nhỏ nhưng rất đông khách. Lúc ấy, tầm giữa trưa, thời điểm này, mọi người đang tranh thủ chợp mắt sau cả buổi làm việc vất vả. Có một cụ già dáng mặc áo the đen, chân đi guốc mộc, tay cầm ô Tây bước đi khoan thai dáng như nhà Nho ghé vào quán. Bà chủ quán rót một ly nước đầy cho ông lão. Bát nước chè xanh bốc hơi nghi ngút, tỏa ra một mùi hương thật dễ chịu. Ông lão đưa bát nước lên nhấp môi. Vị trà chan chat, tan dần, hồi lâu lại thấy dịu ngọt. Môt làn gió đưa đẩy, lau khô những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán ông cụ. Cụ già uống xong bát nước, lại mượn tạm cái điếu cày, rít một hơi dài. Làn khói trắng tỏa mơ màng. Hương vị trà càng thêm nồng đượm. Mọi mệt mỏi, vất vả của cuộc hành trình như biến mất, chỉ còn lại một tâm hồn phẳng lặng như mặt hồ lúc ba thu. Những thú vui nhỏ bé chốn trần gian thật bịnh dị mà cũng thật ngọt ngào xiết bao nhiêu. Ông cụ sau giây phút nghỉ ngơi liền tiếp tục cuộc hành trình. Cụ đứng dậy, lần ruột tượng ( một kiểu như cái túi của các cụ ngày xưa) lấy tiền ra trả. Nhưng hồi lâu mới sực nhớ ra tiền đã để quên ở nhà mất rồi. Thoáng thấy vẻ mặt bối rối của ông đồ, bà lão bán hàng nước vội nói đỡ:

–        Chén nước ấy con không lấy tiền cụ đâu ạ. Lần sau mời cụ tới quán con xơi nước nữa.

Ông lão ra chiều băn khoăn lắm nhưng trước tình cảnh  này không biết phải làm sao cho hợp lý nên đành thuận theo vậy. Nhưng dường như cụ vẫn áy náy chưa yên nên hỏi mượn bà chủ hàng nước tờ giấy điều. Bà lão bán hàng không hiểu cụ nho định làm gì nhưng cũng chiều ý lấy một tờ giấy điều trải xuống chõng. Thầy đồ liền dở bút, nghiên vốn là những vật bất ly thân, mài mực, phóng bút đôi hàng chữ:

THIÊN THÀNH KIM LỘC TRÀ

ĐỊA TỰU VƯỢNG TÀI GIA.

Viết xong, đề lạc khoản, trao tay bà chủ quán đôi câu đối rồi từ biệt lên đường…

Và lịch sử của công ty trà Thiên Thành cũng bắt nguồn từ đó.

Hai chữ “ Thiên Thành” là từ đầu tiên của đôi câu đối mà ông đồ đã dành tặng khi xưa. Thương hiệu công ty “ Thiên Thành” mang nghĩa thành công theo lẽ trời ( Xem thêm từ điển Hán Việt để biết thêm chi tiết). Lúc mới thành lập, công ty dùng biểu tượng cô tiên làm hình ảnh đại diện cho sản phẩm. Sau này, logo chuyển thành hình con nai vàng vì thế nên sản phẩm trà thiên Thành cũng có lúc còn gọi là Trà Nai Vàng. Hình tượng Nai Vàng như đã dẫn ở phần trên, chỉ còn trong tiềm thức gợi nhớ về một cái gì đó rất xa xăm của miền đất Blao hoang sơ, trù phú. Vì thế biểu tượng Trà Nai Vàng cũng chính là biểu tượng chung cho cả xứ chè Blao!

 

Và câu chuyện chỉ mới bắt đầu…

Bài viết liên quan

2 Bình luận

  1. Ninh Xuân Quỳnh
    Ninh Xuân Quỳnh
    , 2016-04-29

    Chúc công ty ngày càng phát triển với loại trà sâm dứa này !

    Trích dẫn

Trả lời

Địa chị email của bạn sẽ không được không bố hay chia sẻ. Bắt buộc đối với những trường được đánh dấu